You are here

Câu Chuyện Hàng Tuần: Cách Chia Hai Đồng Bạc...

 

Chú bé Lula sinh ra vào tháng 10 năm 1945 tại một gia đình nông dân ở Brazil .

 Vì nhà nghèo, nên từ lúc mới bốn tuổi, thằng nhỏ đã phải đi bán đâu phụng ngoài đường, quần áo tả tơi và thiếu ăn. Sau khi được lên tiểu học, nhà cậu đã dọn lên thủ đô Rio de Janeiro. Sau buổi học chú bé thường hay cùng với hai người bạn cùng lứa đi đánh giầy ở đầu đường, hôm nào không có khách thì coi như là nhịn đói.

Năm mười hai tuổi, vào một buổi xế chiều, có một người khách là chủ một tiệm giặt ủi và nhuộm áo quần đến chiếu cố. Ba đứa trẻ chạy lại chào hàng. Ông chủ tiệm nhìn vào ba cặp mắt van xin khẩn khoản đó mà không biết quyết định chọn đứa nào. Cuối cùng ông ta nói: Đứa nào cần tiền nhất, thì ta cho đánh giầy và sẽ trả công hai đồng.

Công đánh một đôi giầy chỉ có 20 xu, 2 đồng đúng là một món tiền rất lớn. Ba cặp mắt đều sáng lên. Một đứa nhỏ nói: “từ sáng đến giờ cháu chưa được ăn gì cả, nếu không kiếm được tiền hôm nay, cháu sẽ chết đói!” Đứa khác nói: "Nhà cháu đã hết thức ăn từ ba ngày nay, mẹ cháu lại đang bệnh, cháu phải mua thức ăn cho cả nhà tối nay, nếu không thì lại bị ăn đòn…

Cậu Lula nhìn vào hai đồng bạc trong tay ông chủ tiệm, nghĩ ngợi một lúc, rồi nói: “Nếu cháu được ông cho kiếm hai đồng này, thì cháu sẽ chia cho hai đứa đó mỗi đứa một đồng!!” Câu nói của Lula làm Ông chủ tiệm và hai đứa nhỏ kia rất là ngạc nhiên. Cậu giải thích thêm: “Tụi nó là bạn thân nhất của cháu, đã nhịn đói hết một ngày rồi, còn cháu thì hồi trưa còn ăn được ít đậu phụng, nên có sức đánh giầy hơn chúng nó. Ông cứ để cháu đánh đi, chắc chắn ông sẽ hài lòng”. Cảm động trước câu nói của thằng nhỏ, ông chủ tiệm đã trả cho cậu hai đồng bạc, sau khi được đánh bóng đôi giầy. Và thằng nhỏ Lula giữ đúng lời, đã đưa ngay cho hai đứa bạn mỗi đứa một đồng.

Vài ngày sau, ông chủ tiệm đã tìm đến thằng nhỏ Lula, nhận chú bé cứ sau buổi tan học là đến học nghề ở tiệm giặt nhuộm của ông ta, và bao cả bữa cơm tối. Tiền lương lúc học nghề tuy là rất thấp, nhưng so với đánh giầy thì khá hơn rất nhiều. Thằng bé hiểu rằng: Chính vì mình đã đưa tay giúp đỡ những người khốn đốn, nên mới đem đến cho mình cơ hội làm thay đổi cuộc đời.

Từ đó, miễn là có khả năng, chú bé Lula không ngần ngại giúp đỡ những người sống khốn khổ hơn mình. Sau, Lula nghỉ học đi làm thợ trong một nhà máy, để bênh vực cho quyền lợi của những người thợ, cậu ta tham gia vào công đoàn. Năm 45 tuổi, Lula lập ra đảng Lao-Công. Năm 2002, trong cuộc ứng cử tổng-thống, khẩu hiệu của Lula là: Ba bữa cơm no cho tất cả những người trong quốc gia này và đã đắc cử làm Tổng Thống xứ Brazil. Năm 2006 đắc cử nhiệm kỳ hai cho bốn năm tới.

Trong 8 năm tại chức, ông đã thực hiện đúng lời mình đã hứa: 93% trẻ em và 83% người lớn ở nước này được no ấm. Ông đã thực hành đúng tâm niệm: Giúp đời! Và nước Ba-tây dưới sự lãnh đạo của ông đã không còn là "con khủng long nhai cỏ" mà đã trở nên "Con mãnh sư Mỹ Châu" và xây nên nền kinh tế đứng thứ mười trên thế giới. Luiz Inácio Lula da Silva: đó là tên của vị tổng thống Brazil (2002 - 2010)

Bạn thân mến,

Thiên Chúa, ông chủ sở hữu của cả trời đất vũ trụ, đã vì thương cảnh khốn khổ của con người mà cho Con Một hạ mình xuống, để nâng con người lên và còn cho họ được chung hưởng gia tài Thiên Quốc.

Chúng ta, những người ít nhiều cũng làm ra tiền, chúng ta đã làm được những gì cụ thể cho những người khốn khổ hơn mình? Ước gì thế giới có thật nhiều chú bé Lula…