You are here

Câu Chuyện Hàng Tuần: Con Chữ Đời Người

Có nhà vua nọ khi mới lên ngôi, ông giao cho một viên đại thần đi sưu tầm những tinh hoa vũ trụ trời đất và những triết lý của cuộc đời như nguyên tắc để trị dân.

Ba mươi năm trôi qua, viên đại thần trở về với đoàn lạc đà chở một ngàn quyển sách quý mà ông đã thu thập được. Thấy vậy, nhà vua nói: “Trẫm giờ đã nhiều tuổi rồi, tinh hoa của trời đất nhiều như thế, làm sao trẫm xem cho hết. Khanh mang về rút ngắn cho trẫm xem”. Đoàn lạc đà lại chở những pho sách đi và mười năm sau, bộ sách rút ngắn lại còn năm trăm quyển. Nhà vua ngại ngùng nói: “vẫn còn nhiều quá, giờ mắt trẫm đã kém, khanh về gạn lọc một lần nữa những tư tưởng huyền diệu ấy”.

Viên đại thần tận trung lại lui về một nơi u tịch kết tinh kho tư tưởng, ông rút ngắn chỉ còn một quyển. Lúc này nhà vua đang nằm trên giường bệnh, chung quanh có ngự y chầu chực. Vua nhìn viên đại thần và nói với giọng thều thào “Trẫm yếu lắm, một trang sách còn chưa thể xem được huống chi là cả cuốn. Song trước khi nhắm mắt, trẫm vẫn muốn biết trong đó viết những gì, triết lý ra sao mà đã chi phối cả vận mệnh con người. Khanh hãy tóm tắt quyển sách này thành một câu hay vài chữ cho trẫm kịp xem và đủ sức hiểu”.

Nét mặt viên đại thần trở nên trầm ngâm. Các ngự y đều cúi đầu trước số mệnh. Nhà vua nằm yên khắc khoải chờ. Thời gian như ngừng hẳn lại. Không khí trở nên nặng nề nghiệm trọng. Mọi người chăm chú nhìn vào viên đại thần đang lặng lẽ đem cuộc đời thu vào một dòng chữ. Viên đại thần từ từ bước đến bên án, bàn tay kính cẩn nâng cây bút và nhẹ nhàng vạch trên mảnh hoa tiên những nét buồn lung linh. Mọi người đều nhìn theo, thần chết lúc ấy đã chập chờn ở đầu long sàng. Sau mấy lần cố gắng mở mắt, nhà vua nhìn vào mảnh giấy và cất tiếng đọc dòng chữ: “SINH – LÃO – BỆNH – TỬ”.

Bạn thân mến!

Cuộc đời của mỗi con người là một vòng quay khởi đi từ hư vô và  trở về với hư vô. Đó là quy luật, là lẽ trời không thể biến suy. Vì cuộc sống là luân chuyển nên cuộc sống mới có giá trị và ý nghĩa. Thời gian biến thiên không ngừng sẽ qua đi và không trở lại bao giờ nên người ta mới phải trân quý từng phút giây. Vì lòng người dễ thay đổi nên tình yêu mới cần hai chữ “Thủy chung”. Vì thân phận con người hữu hạn nên mới cần có ơn cứu độ. Ai thực sự hiểu và sống được lẽ nhân sinh mới thực sự trở thành người, sống mới có ý nghĩa.

Lạy Chúa Giêsu, cuộc đời của chúng con chỉ là kiếp cỏ hoa sớm nở chiều tàn. Diện mạo đất trời cũng thay đổi theo bốn Mùa: Xuân, Hạ, Thu , Đông. Duy chỉ có Chúa là Mùa Xuân bất diệt và Chúa chính là Mùa Xuân con mong chờ. Nhờ lòng thương xót của Thiên Chúa, mỗi bông hoa, mỗi ngọn cỏ đều được cứu độ. Xin cho chúng con ý thức những giới hạn của thân phận con người để biết tin tưởng phó thác và sống cho có ý nghĩa.