You are here

Câu Chuyện Hàng Tuần: Đôi Mắt Người Cha

Có một anh thanh niên rất yêu thích môn đá bóng, anh sống với cha trong ngôi nhà nhỏ. Tình cha con của họ thật tuyệt vời. Ở lớp học, anh là người thấp bé nhất nhưng niềm đam mê bóng đá không làm anh lùi bước vì cha anh luôn ở bên cạnh để động viên khích lệ. Anh quyết định tập luyện hết sức mình để được vào đội tuyển chính thức. Anh không hề bỏ lỡ một buổi tập hay một trận đấu nào, thế nhưng anh vẫn bị xếp ở hàng ghế dự bị. Những lúc như thế cha anh vẫn ở bên cạnh động viên kiên trì cố gắng.

            Khi vào đại học, anh quyết định gia nhập đội bóng đá của trường và nhiều người nghĩ rằng anh sẽ chẳng làm nên trò trống gì. Huấn luyện viên phải thừa nhận anh luôn đặt tâm hồn và trái tim mình vào buổi tập. Tin anh được giữ lại trong đội tuyển khiến cha anh rất vui và ông nhận được một vé mời đến xem trận đấu. Cuối mùa bóng, trong khi đang luyện tập, huấn luyện viên đến gặp anh cùng với bức điện tín. Mở giấy ra đọc, anh cảm thấy bàng hoàng xúc động, nhưng anh đã lấy lại bình tĩnh nói với huấn luyện viên: “Cha tôi vừa mới mất. Xin cho tôi được nghỉ tập ngày hôm nay”. Người huấn luyện viên nắm chặt tay anh như để động viên.

            Vào ngày Thứ Bảy, trận đấu diễn ra không được suôn sẻ lắm, đội của anh liên tiếp gặp rủi ro. Anh nài nỉ huấn luyện viên: “Thưa ông, hãy cho tôi vào sân dù chỉ một lần”. Huấn luyện viên lờ đi như không nghe thấy, ông không muốn một cầu thủ thấp bé nhất của đội tung ra sân vào những giây phút quan trọng như thế này. Nhưng cuối cùng ông đành phải nói: “Thôi được rồi, anh có thể ra sân”. Trước mắt mọi người, đó là điều không thể tin được. Người trước đây chưa hề chơi trận nào đã có cú sút rất ngoạn mục khiến đội bạn không thể ứng phó kịp. Anh chạy, tung hứng như một ngôi sao và đã bất ngờ ghi một bàn thắng. Trận đấu kết thúc với những lời chúc tụng dành cho đội của anh.

            Cuối buổi, huấn luyện viên chú ý thấy anh ngồi lặng lẽ ở một góc phòng liền hỏi: “Anh bạn ạ, ta không thể tin được. Hãy nói làm sao anh chơi tuyệt vời đến thế?”. Anh ngước lên với đôi mắt đẫm nước và nói: “Cha tôi đã qua đời nhưng đâu ai biết ông ấy bị mù. Cha tôi đến xem tất cả những trận đấu của đội chúng ta tham dự nhưng hôm nay là lần đầu tiên ông ấy được thấy tôi chơi, và tôi muốn cha tôi thấy rằng tôi có thể làm được điều đó”.

Bạn thân mến!

Trong tiến trình lớn lên thành người, ai trong chúng ta cũng cần sự hướng dẫn giúp đỡ của người khác. Người hướng dẫn cụ thể nhất đó là cha mẹ, những người họ hàng thân thuộc, rồi đến các thầy cô giáo. Đứa trẻ nào không lớn lên nhờ dòng sữa mẹ, từ sự chăm sóc của người cha.

Trong đời sống thiêng liêng, chúng ta càng cần hơn nữa sự hướng dẫn và nâng đỡ của người khác. Ngoài những bậc đạo đức thánh thiện, các mục tử nhân lành, chúng ta không thể không nói đến tình yêu thương của Thiên Chúa. Trong ân sủng và tình yêu Chúa, chúng ta mới có đủ sức mạnh vượt qua mọi cơn gian nan thử thách, dám vững tin bước tới dù đường đời đầy sóng gió nguy nan. Thánh tiến sĩ Tôma Aquinô chiêm nghiệm sâu sắc về ơn Chúa quan phòng, thánh nhân khuyên chúng ta: “Vì Chúa là Cha, ta hãy chèo thuyền vượt biển trần giông tố với tấm lòng phó thác và yêu mến của một con thơ biết mình được Cha yêu, và biết Cha không bao giờ bỏ rơi con trong cơn nguy khốn”.