You are here

Câu Chuyện Hàng Tuần: Khi Ta Giúp Người

Trong một lần đến tiệm nail của một gia đình người Việt định cư, một chị người Mỹ mới bộc bạch cho chủ tiệm về sự lo lắng của gia đình, khi chị ta có mấy người em về Việt Nam mà không có một người thân quen và cũng lắm rủi ro. Thế là người chủ tiệm nail sốt sắng cho số phone của em mình cũng là Việt kiều nhưng đang ở Việt Nam, để người này đón tiếp họ trong vài ngày trên đất Việt.

Như đã hẹn, em trai của chủ tiệm nail đi đón mấy người Mỹ đến Việt Nam du lịch. Rồi với tấm lòng thành, chàng trai người Việt vốn dĩ hào phóng (tôi có dặn anh dù anh hào phóng nhưng cũng phóng vừa vừa vì phóng riết không còn hào nào để phóng nữa!!!) đã đưa vài người bạn Mỹ đó đến Cần Giờ chơi và ngược ra Củ Chi cho thăm vài “danh lam thắng cảnh”.

Vài ngày trôi qua thật nhanh và tour du lịch chóng vánh được khép lại. Hẳn nhiên rằng đường ai nấy đi và nhà ai nấy ở.

Vài năm sau khi trở lại đất Mỹ, người em trai của chị chủ tiệm nail hôm nào giờ phải chăm sóc người mẹ thân thương của cả gia đình đang nằm viện. Vì không thuộc diện hưởng các chế độ, nên cái bill thanh toán cho người mẹ già lên đến con số chóng mặt và mẹ còn có thể phải đi cấp cứu. Đang ngồi buồn trong sân của bệnh viện, chàng thanh niên thương mẹ bắt đầu post vài dòng tâm tư lên fb của anh. Sau dòng “status” đó lại là một chuyện chẳng ai ngờ.

Thì ra, cha của mấy chàng trai Mỹ mà khi về Việt Nam được cậu con trai của bà cụ làm “tua gai”, lại là giám đốc của bệnh viện nơi bà cụ chữa trị. Với lòng biết ơn sâu sắc vì cậu đã hy sinh hướng dẫn con mình khi xấp nhỏ về Việt Nam, vị giám đốc bệnh viện đã làm những thủ tục cần thiết để cái bill lẽ ra phải thanh toán đến độ chóng mặt đó, nay chỉ còn là 17 đô la và kèm theo là chế độ đãi ngộ đến không ngờ rằng, khi xuất viện bà cụ “phải” ngồi trên chiếc trực thăng của bệnh viện để được đưa về nhà!

Câu chuyện có thật đến độ không còn mức thật này đã để lại trong tôi nhiều suy nghĩ. Đi đâu đó, tôi vẫn đem khoe và hôm nay tôi phải viết lại để như gợi đến thái độ nhân sinh quan và lối sống nhân quả trong cuộc đời.

Có khi mình giúp cho ai đó một chút gì mà chả bao giờ nghĩ rằng họ sẽ đền ơn, nhưng đến lúc ta gặp hoạn nạn trong đời thì sẽ có người khác giúp lại cho mình. …Bởi thế hãy sống với tất cả tâm tình của ta để cứ mãi cho đi và cho đi, rồi một lúc nào đó trong đời, ta sẽ nhận lại những điều diệu kỳ không sao hiểu nỗi.

Sống trong đời sống, cần có một tấm lòng, để làm gì em biết không? để gió cuốn đi!

Vâng! Chỉ là để gió cuốn đi thôi nhưng cần lắm một chút tấm lòng để chung chia với những phận người sống quanh ta. Biết đâu được một ngày nào đó sa cơ thất thế, ta lại được người khác đón mời như dụ ngôn người quản lý bất lương mà ta vẫn nghe Chúa dạy.

Chia cho nhau chút tình thương ta sẽ nhận lại khối tình người.

Bạn hãy tin tôi và cứ sẻ chia đừng toan tính bạn nhé!