You are here

Câu Chuyện Hằng Tuần: Lá Thư Giáng Sinh của Chúa Giêsu

From: Giêsu - Emmanuel

To: Các Con Yêu Dấu


Con yêu dấu của Ta…

Như con biết rồi đó, lễ sinh nhật của Ta đã có từ rất lâu. Lúc đầu, biết bao người cảm nhận và hiểu rõ ý nghĩa ngày sinh nhật của Ta, nên lễ mừng đã diễn ra với lòng biết ơn bởi tình yêu Ta mang lại cho loài người, nhưng rồi với năm tháng, ngày sinh nhật này biến thành lễ kỷ niệm và chẳng khác một ngày hội vui để khỏa lấp sự mệt mỏi trong năm.

Gia đình và bạn bè cùng nhau tận hưởng niềm vui với lời chúc tốt đẹp được in trên tấm thiệp, với bàn tiệc đủ cao lương mỹ vị, với cả những điệu nhảy quay cuồng bên cây thông Giáng sinh đủ ánh đèn màu và lủng lẳng đầy quà, họ chẳng hề biết ý nghĩa đích thực của ngày lễ…

Đọc tới đây con sẽ bận tâm vì không hiểu Ta muốn nói điều gì ? Điều mà con muốn biết ư ?

Ta đã không được mời. Ta là vị khách danh dự mà họ chẳng bận tâm gởi thiệp mời. Bữa tiệc lẽ ra phải dành cho Ta, nhưng lúc họ khai tiệc, cửa nhà họ đóng lại. Họ đóng cửa ngay trước mặt Ta chỉ vì Ta nghèo, chẳng có địa vị, và thân phận bọt bèo của Ta đâu có xứng đáng ngồi chung bàn tiệc của họ.

Ta đã đến. Ta muốn chia sẻ niềm vui của họ, nhưng Ta đã phải đứng bên ngoài. Quả thật, họ đã gạt Ta ra khỏi cuộc sống của họ. Đã nhiều năm qua, con người đóng cửa nhà lại đối với Ta.

Điều thực tế phủ phàng này không làm Ta ngạc nhiên. Ngay cả lúc Ta không được mời, Ta đã quyết định đến trong nhà họ và không chút ồn ào. Ta đến và đứng ở một góc nhỏ bé.

Mọi người uống rượu. Một số người thì say xỉn. Một số cười nói bông đùa, đủ mọi thứ chuyện. Họ đã có một quảng thời gian tận hưởng niềm vui. Thế rồi, một người đàn ông to lớn mặc áo đỏ có bộ râu trắng tiến vào phòng mà hô to hô-hố, hình như hắn cũng say túy lúy. Hắn ngồi trên chiếc ghế bành và rồi đám trẻ con tiến lại: “Hoan hô ông già Noel, ông già Noel”. Hắn, người đàn ông đó hãnh diện vì được tôn vinh.

Đến nửa đêm, mọi người bắt đầu hôn nhau cầu chúc điều tốt lành. Ta mở rộng vòng tay và chờ đợi ai đó đến hôn Ta mà chẳng có ai. Bất ngờ, họ bắt đầu chia quà. Ai nấy khui món quà của mình với một hy vọng lớn. Lúc tất cả quà được mở ra, Ta ước mong phải chi có một món quà dành cho Ta. Con cảm thấy thế nào, giả như ngày sinh nhật của con, mọi người chia quà mà con chẳng có?

Rồi Ta hiểu rằng, đứng ở bữa tiệc này cũng chẳng được gì nên Ta lặng lẽ ra đi. Lễ mừng sinh nhật của Ta càng lúc càng tồi tệ. Con người chỉ biết nhớ đến quà, tiệc mừng, ăn uống và chẳng ai nhớ đến Ta.

Con yêu dấu của Ta, Ta muốn dịp lễ Giáng Sinh này, con cho phép Ta được thâm nhập vào cuộc đời của con. Ta muốn con thừa nhận có một thực tế đã xẩy ra hai ngàn năm về trước: Ta đã đến thế gian để ban cho con sự sống ở nơi hang lừa máng cỏ nghèo nàn; ở nơi thập giá xấu xí mà nhân loại muốn ruồng bỏ; và nơi sự sống lại của Ta, con vững tin vào một cuộc đời hạnh phúc trường cửu. Nhân loại đang tìm kiếm niềm vui ngày lễ hôm nay, nhưng nó chỉ là tạm bợ, chóng qua.

Hôm nay… Ta muốn chia sẻ đôi điều với con. Dẫu rằng con người đã không muốn mời Ta dự tiệc, nhưng Ta vẫn có một bữa tiệc riêng đặc biệt dành cho con, dành cho những ai tha thiết công lý và hoà bình yêu mến sự công chính và nghèo hèn. Bữa tiệc vĩ đại đó con người không thể hình dung được và Ta đã dọn sẵn.

Hôm nay, Ta gởi đến nhiều thiệp mời và một thiệp mời dành riêng cho con. Ta muốn biết con có khao khát đón nhận thiệp mời không. Ta sẽ dọn phòng cho con và viết tên con với những dòng chữ vàng trong cuốn sổ đặc biệt dành cho khách mời. Chỉ có những người có tên trong danh sách đặc biệt này mới được vào dự tiệc. Những người không hồi đáp, nếu có đến, sẽ được mời ra ngoài. Hãy chuẩn bị bởi vì lúc mọi thứ đã sẵn sàng con sẽ dự phần trong bữa tiệc lớn đầy yêu thương của Ta. Hẹn gặp con sớm. Ta yêu con!

Đình Vượng (phỏng dịch) - gpcantho.com