You are here

Năm Mươi Năm sau Pacem In Terris: Sự Khôn Ngoan của Nhà Nước với Tư Cách Nhà Giáo Dục Hàng Đầu

Như Giáo hoàng John XXIII đã chứng minh trong Pacem in Terris, công quyền, nghĩa là, những quyền lực quốc gia, nhận được quyền của họ từ Thiên chúa (a. 46), và phải tìm thấy sức mạnh bắt buộc của họ từ trật tự luân lý (a. 47), để sự hấp dẫn đầu tiên của nó không phải là sự sợ hình phạt hoặc sự hứa hẹn phần thưởng nhưng là lương tâm cá nhân (a. 48). Ngoài ra, mối quan tâm chính của chính quyền dân sự là bảo đảm rằng các quyền lợi cá nhân phải được nhìn nhận, tôn trọng, và am hợp với các quyền lợi khác, được bảo vệ và cổ vũ (a. 60). Hơn nữa, những nhà cầm quyền quốc gia phải gia tăng phúc lợi vật chất và tinh thần của công dân (a. 57), và đôi khi chính quyền dân sự phải chú ý hơn tới những thành viên thiếu khả năng bảo vệ quyền lợi của họ và khẳng định những đòi hỏi chính đáng của họ (a. 56).

Dưới ánh sáng của sự hướng dẫn do Giáo hoàng John XXIII đưa ra, quyền lãnh đạo hiện nay của những nhà cầm quyền quốc gia đối với giáo dục xem ra để làm cân bằng mối nguy hiểm nghiêm trọng đối với công chúng mà họ khẳng định phục vụ. Chắc chắn, nhà nước quan tâm tới việc toàn thể công dân được giáo dục. Nhà nước phải lo bảo đảm rằng giới trẻ kiến lập được những thái độ và thói quen cần thiết để chung sống hài hòa. Nhưng nhà nước cũng có quyền trả lời những câu hỏi chủ yếu và quan trọng nhất trong giáo dục, “Cái gì đáng biết?” và “Con người phải cố gắng trở nên cái gì và làm gì với cuộc sống của mình?”

Có vẻ như đối với những nhà cầm quyền quốc gia là để đưa ra những câu trả lời cho các vấn đề giáo dục nền tảng nhất này, và do đó, định hình và kiểm soát niềm tin và vũ trụ quan của giới trẻ, đe dọa quyền tự do hành đạo và các quyền của cha mẹ kiểm soát sự giáo dục của con cái của họ. Thế kỷ XX đã chứng kiến hai ví dụ đau lòng về việc nhà nước kiểm soát giáo dục tại Đức thời Đức Quốc Xã và tại Nga thời Sô Viết nơi trường học trở thành công cụ rõ ràng để nhà nước đàn áp tôn giáo.

Dù những ví dụ này là cực đoan, khả năng để nhà nước chuyên chế kiểm soát giáo dục là một thực tại toàn cầu. Tinh tế hơn, và có lẽ nguy hiểm hơn vì nó được lẳng lặng áp đặt bởi các uỷ ban và các quan chức khó hiểu của nhà nước, là loại chương trình học mới được áp đặt vài năm trước đây tại Quebec Công giáo đáng tin cậy xưa kia. Kể từ năm 2008, một chương trình tôn giáo mới, có tựa là “Đạo đức và Văn hoá Tôn giáo” phải được dạy trong tất cả các trường, công, tư và tôn giáo (Benson, 2011). Mục đích được vin vào của giáo trình đó là “làm cho học sinh ý thức về các giáo lý của rất nhiều niềm tin tôn giáo của Quebec–những tôn giáo lớn, cộng với những thần thoại bản xứ và cả các niềm tin Wicca–nhằm giúp các học sinh dễ dàng phát triển tâm linh ngõ hầu thúc đẩy sự hoàn thành ý nguyện riêng.” (Kay, 2011)

Gần đây, tại bang California của Mỹ Cơ quan Lập pháp đã mạnh mẽ thông qua và thống đốc hăng hái phê chuẩn Đạo luật Giáo dục FAIR (SB 48). Đạo luật Giáo dục FAIR là luật chỉ dẫn thứ bảy về giới tính nhằm dạy học sinh trong bang xem đồng tính luyến ái, chuyển đổi giới tính (phẫu thuật để chuyển đổi giới tính), và lưỡng tính là tốt và tự nhiên. Trong số các điều khoản của dự luật là sách giáo khoa và tài liệu giảng dạy phải tích cực cổ vũ “người Mỹ đồng dục nữ, đồng dục nam, lưỡng tính, và chuyển giới” như những mẫu gương và trẻ em từ sáu tuổi sẽ được dạy hâm mộ tình trạng đồng tính luyến ái, “hôn nhân” đồng giới, lưỡng tính, và chuyển đổi giới tính (Badash, 2011). Hai chương trình áp đặt của bang, các khóa học từ đó trong cả hai trường hợp thì học sinh cũng như giáo viên không được phép lựa chọn, là những ví dụ của sự tin tưởng gia tăng vào các nhà cầm quyền quốc gia để định hướng sự giáo dục giới trẻ. Như vậy, giáo dục học đường không chỉ bị đe dọa bởi thế thống trị của thuyết duy nghiệm, như được Maritain đưa ra bảy mươi năm trước, nhưng còn bởi ý thức hệ trần tục hiện nay của nhà nước.

(xem tiếp)