You are here

Suy Niệm Lời Chúa: Thứ Ba Tuần XXXIII Thường Niên

Lời Chúa: Lc 19,1-10

Khi ấy, Chúa Giêsu vào Giêricô và đi ngang qua thành, thì kìa, có một người tên là Giakêu, ông thủ lãnh những người thu thuế và là người giàu có. Ông tìm cách để nhìn xem Chúa Giêsu là người thế nào, nhưng không thể được, vì người ta đông quá, mà ông lại thấp bé. Vậy ông chạy lên trước, trèo lên một cây sung để nhìn xem Người, vì Người sắp đi ngang qua đó. Khi vừa đến nơi, Chúa Giêsu nhìn lên và trông thấy ông ấy, nên Người bảo ông rằng: “Hỡi Giakêu, hãy xuống mau, vì hôm nay Ta phải lưu lại tại nhà ngươi”. Ông vội vàng trụt xuống và vui vẻ đón tiếp Người. Mọi người thấy vậy, liền lẩm bẩm rằng: “Ông này lại đến trọ nhà một người tội lỗi”. Ông Giakêu đứng lên thưa cùng Chúa rằng: “Lạy Ngài, tôi xin bố thí nửa phần của cải tôi cho kẻ khó, và nếu tôi có làm thiệt hại cho ai điều gì, tôi xin đền gấp bốn”. Chúa Giêsu bảo ông ấy rằng: “Hôm nay nhà này được ơn cứu độ, bởi người này cũng là con cái Abraham. Vì chưng, Con Người đến tìm kiếm và cứu chữa điễu gì đã hư mất”.

Suy niệm

BIẾN ĐỔI NHỜ GẶP CHÚA

“Ở đó có một người tên là Da-kêu; ông đứng đầu những người thu thuế, và là người giàu có. Ông ta tìm cách để xem cho biết Đức Giê-su là ai” (Lc 19,2-3).

Thiên Chúa luôn luôn là Đấng có sáng kiến đi bước trước để tìm gặp con người. Ngài khơi dậy nơi mỗi người lòng khao khát được gặp gỡ Chúa. Ngài thôi thúc họ biến đổi cuộc sống để trở nên con cái của Thiên Chúa, con cái của ánh sáng.

Câu chuyện giữa Chúa Giêsu và ông Giakêu thật cảm động và đầy ý nghĩa. Giakêu, một người trưởng thu thuế giàu có. Chắc hẳn ông đã nghe nói về Chúa Giêsu là người giảng dạy có uy quyền trong lời nói và việc làm (x. Mc 1,27). Ông đã khao khát được gặp Chúa. Chính sự khao khát này đã thôi thúc ông trèo lên một cây sung để xem thấy Chúa. Không phải ông đi bước trước để tìm gặp Ngài, nhưng “Chính Thiên Chúa đã tác động đến ý chí cũng như hành động” (Pl 2,13) của ông. Chúa Giêsu đã biết Gia-kêu từ trước. Người biết những mặc cảm cũng như những khát khao trong lòng ông. Vì vậy Chúa Giêsu đã đi bước trước và mở lời với ông: “Này ông Giakêu xuống mau đi, vì hôm nay tôi phải ở lại nhà ông” (Lc 19,5). Chúa gọi chính tên ông và mời gọi ông hãy xuống mau, nghĩa là hãy trút bỏ tất cả những bận tâm lo lắng, những suy nghĩ mông lung, những do dự chần chừ, cả bên ngoài lẫn bên trong để sẵn sàng đón rước Chúa. Cuộc gặp gỡ giữa Giakêu và Chúa Giêsu thật bất ngờ, vì ông không hề nghĩ tới. Ông không chỉ được gặp Chúa, Đấng mà ông đã khao khát, mòn mỏi, nhưng ông còn được hạnh phúc đón rước Chúa vào nhà và được Chúa lưu lại. Điều này vượt quá sự mong ước của ông. Ông được biến đổi thành một con người mới hoàn toàn, không chỉ nơi bản thân ông và gia đình ông, mà còn trong các mối tương quan với người khác: “Thưa Ngài, đây phân nửa tài sản của tôi, tôi cho người nghèo; và nếu tôi đã chiếm đoạt của ai cái gì, tôi xin đền gấp bốn” (Lc 19,8). Như vậy Giakêu đã chứng tỏ sự biến đổi không chỉ bằng lời nói nhưng bằng những hành động cụ thể. Chính sự biến đổi chân thật ấy đã làm thay đổi cuộc đời ông: “Hôm nay, ơn cứu độ đã đến cho nhà này” (Lc 19,10).

Nhân vật Giakêu trong bài Phúc Âm đã được biến đổi nhờ gặp Chúa. Ông là tấm gương cho chúng ta về lòng khao khát chân lý, muốn tìm gặp Chúa để được Ngài biến đổi, cho dù phải chịu những hi sinh và thử thách ông cũng không nề hà. Là người kitô hữu, chúng ta cũng có thể gặp gỡ Chúa trong Thánh lễ, khi đọc kinh, cầu nguyện, hay làm việc bác ái. Khi đó lòng khao khát của Thiên Chúa gặp gỡ lòng khao khát của con người, sự chờ mong của Thiên Chúa tìm được sự mong chờ của con người, là dịp để tấm lòng của Thiên Chúa rung lên và hòa hợp với tấm lòng của con người. Có như thế, chúng ta sẽ được Chúa biến đổi khỏi nếp sống cũ đang bị kiềm tỏa bởi lòng tham, sân, si nghĩa là “tham lam, độc ác, xảo trá, trác táng, ganh tỵ, phỉ báng, kiêu ngạo và ngông cuồng” (Mc 7,22).

Lạy Chúa, xin cho chúng con có tâm hồn khao khát và khiêm nhường như Giakêu, để biết khát khao tìm gặp Chúa mỗi ngày và được Chúa biến đổi nên hoàn thiện hơn. Amen.