You are here

Suy Niệm Lời Chúa: Thứ Bảy Tuần XII Thường Niên

Lời Chúa: Mt 8,5-17

Khi ấy, Chúa Giêsu vào thành Capharnaum, thì có một đại đội trưởng đến thưa Chúa rằng: “Lạy Thầy, thằng nhỏ nhà tôi đau nằm ở nhà, nó bị tê liệt đau đớn lắm!” Chúa Giêsu phán bảo ông rằng: “Tôi sẽ đến chữa nó”. Nhưng viên đại đội trưởng thưa Người rằng: “Lạy Thầy, tôi không đáng được Thầy vào dưới mái nhà tôi, nhưng xin Thầy chỉ phán một lời, thì thằng nhỏ của tôi sẽ lành mạnh. Vì chưng, cũng như tôi chỉ là người ở dưới quyền, nhưng tôi cũng có những người lính thuộc hạ, tôi bảo người này đi thì anh đi, tôi bảo người kia đến thì anh đến, tôi bảo gia nhân làm cái này thì nó làm!” Nghe vậy, Chúa Giêsu ngạc nhiên và nói với những kẻ theo Người rằng: “Quả thật, Ta bảo các ngươi, Ta không thấy một lòng tin mạnh mẽ như vậy trong Israel. Ta cũng nói cho các ngươi biết rằng: nhiều người từ phương đông và phương tây sẽ đến dự tiệc cùng Abraham, Isaac và Giacóp trong nước trời. Còn con cái trong nước sẽ bị vứt vào nơi tối tăm bên ngoài, ở đó sẽ phải khóc lóc nghiến răng”. Đoạn Chúa nói với viên sĩ quan rằng: “Ông cứ về, ông được như ông đã tin”. Và ngay giờ ấy, gia nhân ông đã được lành mạnh.

Khi Chúa Giêsu vào nhà ông Phêrô, thấy bà mẹ vợ ông đang sốt rét liệt giường. Chúa chạm đến tay bà và cơn sốt biến đi. Bà chỗi dậy tiếp đãi các ngài.

Đến chiều, họ đưa đến cho Chúa nhiều người bị quỷ ám: Chúa dùng lời đuổi quỷ, và chữa lành tất cả các bệnh nhân, để ứng nghiệm lời tiên tri Isaia nói rằng: “Người đã gánh lấy các bệnh tật của chúng ta, và đã mang lấy những nỗi đau thương của chúng ta”.

Suy niệm

XỨNG ĐÁNG VỚI ƠN CHÚA

“Thưa Ngài, tôi chẳng đáng Ngài vào nhà tôi” (Mt 8, 8).

Con người là thụ tạo cao cả nhất trong muôn loài muôn vật hữu hình mà Thiên Chúa đã dựng nên, vì Thiên Chúa tạo dựng con người theo hình ảnh của chính Ngài. Nhờ đó, con người có phẩm giá và tự do mà không điều gì có thể đánh đổi được; cùng những đặc ân khác như có lý trí để suy biết, có ý chí tự quyết. Con người có khả năng làm chủ được cuộc đời mình với phương thế là các ân ban nói trên. Chưa hết, Thiên Chúa còn trao cho con người cai quản và sử dụng cả vũ trụ này cùng mọi loài trong đó. Những ân ban trên rất cao trọng, liệu rằng Chúng ta có ý thức được về những ân ban ấy cho đầy đủ không?

Sự ý thức về khả năng và về những giới hạn của bản thân là một bước tiến trong tiến trình thành người. Viên đại đội trưởng trong bài Tin mừng ý thức được giới hạn của bản thân ông: “Thưa Ngài, tôi chẳng đáng Ngài vào nhà tôi” (Mt 8, 8). Chính khi ý thức về giới hạn của mình ông nhận ra quyền năng của Chúa Giêsu và nhìn ra con người ông rõ nhất: “Vì tôi đây, tuy dưới quyền kẻ khác, tôi cũng có lính tráng dưới quyền tôi. Tôi bảo người này: ‘Đi!’, là nó đi, bảo người kia: ‘Đến!’, là nó đến, và bảo người nô lệ của tôi: ‘Làm cái này!’, là nó làm”(Mt 8,9). Nhờ khiêm nhường, viên đại đội trưởng nhận ra những khả năng của ông, và ông được Chúa Giêsu xác nhận là ‘có lòng tin’: “Tôi bảo thật các ông: tôi không thấy một người Ít-ra-en nào có lòng tin như thế” (Mt 8,10); một cách nào đó ông được sát nhập vào đoàn dân thánh của Chúa nhờ lòng tin. Qua đó, ông được Chúa Giêsu thương đến và làm phép lạ như ý ông muốn. Lòng tin và sự khiêm nhường của viên đại đội trưởng là một tấm gương cho chúng ta ngày nay. Nhưng như vậy thì đã đủ để chúng ta xứng đáng được Chúa ngự vào ngôi nhà tâm hồn chưa?

Chúng ta không thể đoán xét một ai có xứng đáng được Chúa ngự vào hay không, vì Chúa ban ơn là hành động tự do nhiệm mầu của Ngài. Nếu xét chung toàn nhân loại thì chúng ta là loài thụ tạo không xứng đáng được Thiên Chúa ngự đến, nhưng thực tế Ngôi Hai Thiên Chúa đã đến và vẫn hằng ở với chúng ta. Ngài hiện diện với ta cách đặc biệt và cụ thể nơi Bí tích Thánh Thể. Bằng Bí tích Tình Yêu này Chúa hạ mình xuống ngự vào tấm lòng chúng ta qua mỗi thánh lễ. Vì vậy, Giáo hội mời gọi người Kitô hữu biết ý thức hơn về ân ban cao trọng này, và khiêm nhường chuẩn bị tâm hồn cho bớt bất xứng hầu đón nhận chính Chúa Giêsu Kitô ngự vào.

Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn ý thức để thanh luyện tâm hồn và thân xác bằng lòng tin, lòng mến và lòng cậy trông hoàn toàn vào quyền năng tình yêu của Chúa; nhờ đó, chúng con biết khiêm nhường mà cầu xin để được đón rước Chúa ngự vào trong tâm hồn. Amen.