You are here

Suy Niệm Lời Chúa: Thứ Tư Tuần XVIII Thường Niên

Lời Chúa: Mt 15,21–28

Khi ấy, ra khỏi đó, Chúa Giê-su lui về miền Tyrô và Siđôn, thì liền có một bà quê ở Canaan từ xứ ấy đến mà kêu cùng Người rằng: “Lạy Ngài là con vua Ðavít, xin thương xót tôi; con gái tôi bị quỷ ám khốn cực lắm”. Nhưng Người không đáp lại một lời nào. Các môn đệ đến gần Người mà rằng: “Xin Thầy thương để bà ấy về đi, vì bà cứ theo chúng ta mà kêu mãi”. Người trả lời: “Thầy chỉ được sai đến cùng chiên lạc nhà Ítraen”. Nhưng bà kia đến lạy Người mà nói: “Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi”. Người đáp: “Không nên lấy bánh của con cái mà vứt cho chó”. Bà ấy đáp lại: “Vâng, lạy Ngài, vì chó con cũng được ăn những mảnh vụn từ bàn của chủ rơi xuống”. Bấy giờ, Chúa Giêsu trả lời cùng bà ấy rằng: “Này bà, bà có lòng tin mạnh. Bà muốn sao thì được vậy”. Và ngay lúc đó, con gái bà đã được lành.

Suy niệm

TÌNH YÊU VƯỢT QUA MỌI NGĂN CÁCH

“Lạy Ngài là con vua Ðavít, xin thương xót tôi; con gái tôi bị quỷ ám khốn cực lắm” (Mt 15,22).

Tin Mừng hôm nay thuật lại câu chuyện về một người phụ nữ Canaan đến cầu xin Chúa Giêsu chữa cho đứa con gái của bà ta đang bị quỷ ám. Với trình thuật của trang Tin Mừng cho thấy, Chúa Giêsu dường như phớt lờ những lời kêu van của người phụ nữ tội nghiệp này. Vì sao Chúa Giêsu lại phớt lờ trước tình cảnh tội nghiệp ấy?

Một chi tiết được thánh sử Mathêu đề cập đến giúp chúng ta nhận ra nguyên nhân tại sao? Đó là: “Một bà quê ở Cannaan”. Với chúng ta, chi tiết ấy sẽ không có gì đặc biệt, nhưng với bối cảnh tôn giáo thời bấy giờ thì lại rất đáng chú trọng. Đối với người Do Thái, những người Canaan là những người thuộc dân ngoại, dân bị người Do Thái coi là “loài chó”; những người có thù nghịch từ thời cha ông họ, họ bị liệt vào những dân tộc vĩnh viễn bị người Do Thái khai trừ (x. Đnl 7,1-6; 20,16-18). Chính vì thế, dưới ngòi bút của thánh sử Mátthêu việc Chúa Giêsu phớt lờ và không chú ý đến lời cầu xin của người phụ nữ này là một điều hết sức dễ hiểu. Và một chi tiết khác cũng giúp ta hiểu thêm về việc Chúa Giêsu không chú ý đến bà ta, như lời Chúa Giêsu đã nói: “Thầy chỉ được sai đến cùng chiên lạc nhà Ítraen”. Với sự thờ ơ và câu trả lời của Chúa Giêsu đã không làm bà ta từ bỏ ý định, bà tiếp tục cầu xin: “Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi”, và câu trả lời của Chúa Giêsu: “Không nên lấy bánh của con cái mà vứt cho chó”. Lời ấy như một gáo nước lạnh tạt vào mặt bà, nhưng bà chẳng hề tự ái trước lời ấy mà tiếp tục một lần nữa hạ mình xuống để cầu xin Chúa Giêsu: “Vâng, lạy Ngài, vì chó con cũng được ăn những mảnh vụn từ bàn của chủ rơi xuống”. Với câu trả lời khôn ngoan và đầy khiêm nhường ấy bà đã đạt được điều bà mong ước, khi Chúa Giêsu nói: “Này bà, bà có lòng tin mạnh. Bà muốn sao thì được vậy”.

Vì sao bà lại hết lần này đến lần khác chấp nhận hứng chịu những lời không mấy dễ nghe như vậy? Một phần là vì đức tin của bà vào Chúa Giêsu, bà tin rằng Chúa Giêsu sẽ làm được tất cả mọi sự; nhưng một mặt khác, đó là vì tình yêu của người mẹ thúc bách bà làm điều ấy, bà chấp nhận tất cả, hứng chịu tất cả miễn sao con gái của bà được mạnh khoẻ và được hạnh phúc. Như vậy, tình yêu chính là động lực giúp cho người phụ nữ Canaan vượt qua mọi rào cản, rào cản về tôn giáo, về dân tộc, về mọi thử thách trong việc cầu xin Chúa Giêsu chữa lành cho con bà. Qua trang Tin Mừng hôm nay, cũng cho chúng ta thấy được tình yêu cứu độ của Thiên Chúa không phải là tình yêu bị giới hạn bởi một dân tộc này, hay một đất nước nọ, nhưng qua Chúa Giêsu, Thiên Chúa làm người là lời minh chứng cho một tình yêu phổ quát, tình yêu phá tan mọi ngăn cách, như lời của thánh Phaolô trong thư gửi tín hữu Galata đã nói: “Không còn chuyện phân biệt Do thái hay Hy lạp, nô lệ hay tự do, đàn ông hay đàn bà; nhưng tất cả anh em chỉ là một trong Đức Ki-tô” (Gl 3,28).

Lạy Chúa Giêsu, qua hình ảnh của người mẹ chấp nhận mọi hy sinh, thử thách vì tình yêu dành cho đứa con của mình, Chúa cũng cho chúng con nhận ra tình yêu của Chúa dành cho chúng con là một tình yêu thật lớn lao, Chúa chấp nhận tất cả, và Chúa cho chúng con biết rằng chỉ có tình yêu mới phá tan mọi ngăn cách, bởi “tình yêu thì tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, hy vọng tất cả, chịu đựng tất cả” (x. Cr 13,7). Xin Chúa giúp chúng con nhận ra được tình yêu không khoảng cách của Chúa dành cho chúng con, để chúng con cũng biết phá tan mọi ngăn cách với những người xung quanh chúng con. Amen.