You are here

Suy Niệm Tin Mừng: Thứ Hai Tuần XXXIII Thường Niên

Lời Chúa: Lc 18, 35-43

Khi Chúa đến gần thành Giêricô, thì có một người mù ngồi ăn xin bên vệ đường. Khi nghe tiếng đám đông đi qua, anh liền hỏi có chuyện gì đó. Người ta nói cho anh biết có Ðức Giêsu Nazareth đang đi qua. Bấy giờ anh liền kêu lên rằng: “Lạy ông Giêsu con vua Ðavít, xin thương xót tôi!” Những người đi trước mắng bảo anh nín đi, nhưng anh lại càng kêu lớn tiếng hơn: “Lạy con vua Ðavít, xin thương xót tôi!” Vậy Chúa Giêsu dừng lại, truyền dẫn anh đến cùng Người. Khi anh đến gần bên Người, Người hỏi anh: “Ngươi muốn Ta làm gì cho ngươi?” Anh thưa: “Lạy Ngài, xin cho tôi được xem thấy”. Chúa Giêsu bảo anh: “Hãy nhìn xem, lòng tin của ngươi đã cứu chữa ngươi”. Tức khắc anh thấy được và anh đi theo Người, và ca tụng Thiên Chúa. Thấy vậy toàn dân liền ca ngợi Thiên Chúa.

Suy niệm

“Chúa Giêsu dừng lại, truyền dẫn anh ta đến” (Lc 18, 40).

Bài Tin Mừng hôm nay tiếp tục thuật về cuộc hành trình lên Giêrusalem của Chúa Giêsu, có các tông đồ và một đám đông dân chúng cùng đi với Chúa. Bất chợt, tiếng kêu gào của anh mù thành Giêrikhô vang lên khiến đoàn người như chựng lại. Nhiều người tỏ vẻ không vui vì sự việc này, có những người bất mãn còn quát nạt anh ta im đi, nhưng “Chúa Giêsu dừng lại” (Lc 18, 40). Ánh mắt của mọi người đều dồn về hai con người: anh mù và Chúa Giêsu, một người xin được thương xót và một người xót thương. Nay, chúng ta cùng chiêm ngắm Chúa Giêsu, Đấng thương cảm trước cảnh đời bất hạnh của anh mù.

Thái độ thương cảm của Chúa đối với anh mù thật trái ngược với sự xa lánh của đám đông. Khi nghe tiếng anh kêu van, Chúa đã dừng lại để nhìn đến anh. Là Đấng thấu suốt mọi điều bí ẩn, Chúa nhìn thấy cảnh đời đen tối bất hạnh của anh; Chúa nhìn thấu tâm hồn gần như tuyệt vọng trong sự mù mờ, thiếu vắng chân lý của anh; Chúa nhìn thấy đức tin của anh ngày càng trở nên vững mạnh bất chấp nghịch cảnh. Bao nỗi khổ đau thể xác cũng như tinh thần của anh mù hiện lên rõ ràng trong tâm trí Chúa, làm rung động tấm lòng chạnh thương của Chúa. Chúa truyền dẫn anh đến và chữa lành cho anh. Là người Kitô hữu, có thể đã có những lúc chúng ta không dám dừng lại hoặc không muốn dừng lại để thương cảm cho sự bất hạnh của mình cũng như của người khác. Bước chân của Chúa đã “dừng lại”. Chúa mời gọi ta dừng lại và đứng trước mặt Chúa để nhận ra tình thương Chúa dành cho ta và để Chúa chữa lành ta như Chúa đã làm cho anh mù. Dấu chân thương xót của Chúa hiện rõ trước mặt ta. Như Chúa đã phán: “Thầy là đường” (Ga 14, 6), Chúa muốn ta theo bước Chúa mà biết cảm thương với những mảnh đời bất hạnh.

Lạy Chúa Giêsu, khi chiêm ngắm sự thương cảm của Chúa dành cho anh mù thành Giêrikhô, chúng con cũng xin Chúa thương và chữa lành chúng con như vậy. Xin Chúa mở con mắt đức tin cho chúng con để chúng con vững tin vào lòng thương xót của Chúa. Xin đừng để con mải chạy theo cuộc đời nhưng biết dừng lại bên Chúa, cảm nếm tình yêu của Chúa, và đi theo Chúa, cách cụ thể qua việc biết cảm thương và hành động trước cảnh đời bất hạnh quanh chúng con. Amen.