You are here

Thơ: Đánh Thức Bình Minh

Đánh Thức Bình Minh

“Exsurge, psalterium et cithara,
excitabo auroram” (Psalmus 108, 3)
“Dậy đi thôi, hỡi đàn sắt, đàn cầm,
Tôi sẽ lay cho rạng đông thức giấc” (Tv 108, 3)
 
Mọi quân vương đợi bình minh đánh thức
Chỉ riêng Người, đến lay tỉnh rạng đông.
*
Lay rạng đông, cho hạc cầm lên tiếng
Babylon xưa, một thuở phải treo đàn
Nay Người đến, được so dây, mở miệng
Hãy đàn lên, và hãy hát thênh thang.
*
Mọi quân vương đợi bình minh đánh thức
Chỉ riêng Người, đến lay tỉnh rạng đông.
*
Lay rạng đông cho thêm một ngày mới
Cho cây nảy lộc, cho hạt ươm mầm
Cho chim hót líu lo chào nắng tới
Giai điệu linh hồn, nền nã khúc ngâm.
*
Mọi quân vương đợi bình minh đánh thức
Chỉ riêng Người, đến lay tỉnh rạng đông.
*
Lay rạng đông, người người nhìn rõ mặt
Hết thảy anh em, hết thảy một nhà
Trong nắng sớm, như thủy tinh trong vắt
Bốn bể hát lên, vinh tụng hòa ca.
*
Mọi quân vương đợi bình minh đánh thức
Chỉ riêng Người, đến lay tỉnh rạng đông.
*
Chưa được rạng đông, con còn đêm tối
Xin hãy lay con, đón lấy bình minh
Xin hãy lay con, rời xa mê muội
Mở mắt nhìn ra, bốn bể ân tình.
*
Mọi quân vương đợi bình minh đánh thức
Chỉ riêng Người, đến lay tỉnh rạng đông.
*
Chưa biết sắt cầm, lòng con gỗ đá
Xin hãy lay con, đón lấy thanh âm
Xin hãy lay con, đón lấy sắt cầm
Gảy khúc tri ân, ghi lòng tạc dạ.
 
Mùa Phục Sinh 2016
Khổng Thành Ngọc